- Lần sau mở to mắt nhìn đèn xanh rồi hãy đi nghe chưa!
- Dạ dạ, em nhớ rồi ạ. Em cảm ơn anh.
Mặt vẫn tỏ vẻ buồn và hối cải vô cùng, tôi dắt xe ra đúng làn đường quy định, quay lại cúi chào 2 anh mặc áo vàng rồi lên xe, nhấn đề, giậm số, đi thẳng. Quả là chuỗi hành động của một kẻ tội phạm từng trải. Thật ra cái việc bị cảnh sát giao thông hỏi thăm đã xảy ra nhiều lần với tôi, nếu không muốn nói là rất nhiều. Cứ vừa đi, vừa suy nghĩ thì đèn nào mà chẳng như nhau, đều là cái cột màu đen bên đường, không cần chú ý. Mà tôi lại là chúa suy nghĩ, nhiều khi đang đi trên đường, tôi có thể dừng xe đột ngột mà hét lớn vì nghĩ ra được ý kiến nào đó hay ho. Bởi thế, cái đuôi xe của tôi không còn đẹp đẽ như cái đầu xe.
“Sáng nay ra khỏi nhà, chẳng biết bước chân nào ra đường mà xúi quẩy thế không biết!” Tôi lẩm bẩm, bấm chuông cửa căn biệt thự to như... Như quả bí ngô đối với cô bé Alice. Đừng hiểu nhầm, tôi không có ý so sánh tôi với Alice xinh xắn, nhỏ nhắn. Vì tôi không dễ thương như vậy, cũng chẳng bé nhỏ và may mắn như cô bé ấy, không cần phải vật lộn mỗi ngày để kiếm tiền mà chỉ đi chu du thiên hạ, à không, là khám phá thế giới diệu kỳ. Tôi thầm oán trách số phận, một cô nàng Nhân Mã như tôi mà phải bó chân mỗi ngày đi làm gia sư.
Vâng, tôi là một gia sư.
Cánh cổng to tướng mở ra, tôi cúi chào cô giúp việc rồi dắt xe vào. Tôi dạy kèm một nhóc học lớp 9. Rất vất vả để bắt nó phải học theo ý tôi, có lẽ vì con nhà giàu nên từ bé nó đã nhận thức được tầm khác biệt giữa quý tộc như nó và dân đen như tôi. Thế nên mỗi lần không có mẹ hoặc anh trai của nó ngồi gần đó, nó sẽ trừng mắt lên mà hỏi những câu làm tôi dựng tóc gáy. Đại loại như: “Cô ơi! Cô thấy mẫu con trai như Ken thì có được nhiều girl để ý không?”, “Cô thấy Ken nam tính không?”, “Ken hấp dẫn không cô?”...
Khi ấy tôi sẽ ậm ừ mà khuyên răn nó một cách máy móc rằng: Ken còn nhỏ, Ken phải lo học, khi nào Ken đủ 18 tuổi, cô sẽ trả lời những câu hỏi đó của Ken.
Nó có bao giờ để yên cho tôi đâu, nó sẽ lăn ra dỗi, rồi không thèm làm bài dù nó biết cách giải, hành tôi cả viết mỏi tay, cả nói mỏi miệng cho đến hết giờ học. Cậu anh của nhóc biết điều hơn nhiều. Mỗi lần thấy tôi vất vả với nhóc em, cậu ta sẽ bưng lên cho tôi một ly nước cam hoặc một đĩa trái cây mát lạnh.
Phải nói thật lòng là dù cậu ta thua tôi 4 tuổi, nhưng trông cậu ta rất nam tính, cuốn hút và... Có lẽ vì con nhà giàu nên bề ngoài ăn đứt đám bạn là con trai của tôi. Tóm lại, trong mắt tôi, cậu ta... Được.
Tôi không giỏi việc mô tả về người khác, trong cách nhận xét về con người, tôi chỉ có 2 vế: Được và không được. Thế nên ngoài râu ria nhận xét, tôi sẽ tóm lại một từ như vậy. Cậu ta tên Thiên Minh, nhưng ở nhà tên Rick. Hình như bọn con nhà giàu rất tích đặt tên Tây, nghe sang trọng mà toát lên vẻ khác biệt. Chẳng như ở quê tôi, mỗi lần đặt tên ở nhà là cứ lôi hết động vật với cây cỏ ra mà đặt, kiểu như: Cún, Mèo, Tí, Cò, Bẹp, Tẹt, Xíu, Xoài, Tèo... Chả hiểu sao, trong xóm tôi còn có đứa bị đặt tên là... C**. Chắc nó sẽ khổ về cái tên như vậy lắm, nhưng các cụ lại cứ bảo gọi vậy cho dễ nuôi.
Rick học 12, đang trong thời gian ôn thi Đại học. Thật ra con nhà giàu chẳng cần phải đợi đến năm 12 mới cho con ôn thi Đại Học, ngay từ lớp 10, cậu ta đã bắt đầu tập dần với việc giải đề thi, thi thử Đại Học. Cũng hiếm con nhà giàu học giỏi, nhưng có vẻ thành tích của Rick khá tốt. Tôi mở mang tầm mắt hẳn, vì trước đây cứ nghĩ con nhà giàu chỉ lo ăn chơi, học hành không ra gì.
- Chị nghỉ dạy, uống nước rồi tiếp tục giảng bài. - Rick đặt lên bàn học một ly sữa và một ly nước cam.
- Ừm, cảm ơn Rick.
Tôi cầm ly nước cam lên, uống một hơi, liếc cũng không đến nỗi nào.
"Đây là nhà hàng Trung Quốc, mùi vị được lắm. Cô nếm thử đi".
Ly Tâm gắp miếng thức ăn đen sì sì không biết là món gì mà Tuấn Kỷ vừa chỉ. Cô đưa lên miệng rồi gật đầu tán tưởng. Ngon quá, hương vị rất chuẩn, cô thích món ăn này.
Nhìn Ly Tâm không hề khách sáo thử hết món này đến món khác, Tuấn Kỷ vui vẻ cầm đũa. Lần đầu tiên gặp Ly Tâm anh đã biết cô là người thoải mái, tự nhiên, không hề giả tạo. Khí chất đó của cô đã thực sự thu hút anh.
Về vụ đua xe, qua điều tra, anh đã đoán ra phần nào. Cô có vẻ bề ngoài lãnh đạm xa cách nhưng nội tâm có nguyên tắc và rất nhiệt tình. Điều đó khiến anh càng muốn chinh phục cô.
Cạch, hai đôi đũa chạm vào nhau. Ly Tâm và Tuấn Kỷ tình cờ cùng gắp miếng cá cuối cùng trên đĩa. Ly Tâm vội mỉm cười với Tuấn Kỷ: "Phong độ, phong độ".
Tuấn Kỷ lắc đầu: "Phong độ có no bụng được đâu". Ngừng một lát, anh đột nhiên cười lớn: "Nhưng nếu là bạn gái của tôi, tôi sẽ nhường tất cả cho cô ấy".
Ly Tâm "hừm" một tiếng. Tuấn Kỷ càng cười tươi hơn: "Làm bạn gái của tôi, cô cần gì tôi cũng sẽ cho cô. Sau này có tôi bảo vệ cô, dù đối thủ là Lam Bang, chúng cũng không thể động đến người phụ nữ của tôi".
Ly Tâm nghe vậy, cảm thấy lai lịch của Tuấn Kỷ không đơn giản, anh ta mới dám nói câu đó. Cô đảo mắt một vòng, đột nhiên mở miệng: "Bữa ăn hôm nay là anh mời hay tôi mời?"
Tuấn Kỷ cảm thấy lạ lùng khi Ly Tâm tự nhiên hỏi câu này: "Nếu là cô mời thì sao?"
Nụ cười trên môi Ly Tâm càng rạng rỡ hơn: "Thế thì xin anh bỏ đũa ra, tôi là chủ chi đấy".
Ánh mắt Tuấn Kỷ lóe lên một tia thích thú: "Nếu tôi mời thì sao?"
Ly Tâm chống tay trái lên cằm: "Anh có chắc anh mời?"
Tuấn Kỷ gật đầu. Không để phụ nữ trả tiền là tác phong xưa nay của anh. Nhưng nếu câu trả lời của Ly Tâm khiến anh không hài lòng, anh sẽ để cô thanh toán một lần. Không để phụ nữ trả tiền, là sự tôn trọng đối phương và giữ phong độ của bản thân. Tuy nhiên, trường hợp đó không thể áp dụng với Ly Tâm, vì cô chẳng coi phong độ của anh là cái đinh gì.
Ly Tâm lập tức buông đũa, không tiếp tục tranh giành với Tuấn Kỷ. Cô quay đầu gọi to: "Ông chủ, cho thêm một đĩa nữa đi". Bây giờ không phải là thời buổi đói kém. Cô sẽ bán bản thân vì một miếng ăn ư? Người này coi thường cô quá.
Tuấn Kỷ nghe xong bất giác cười ha hả. Cái cô Ly Tâm này quá thẳng thắn. Xem ra lời tỏ tình của anh đã thất bại rồi. Đây là lần đầu tiên trong đời anh bị phụ nữ từ chối. Chuyện này khiến anh vừa tức vừa buồn cười, nhưng càng không có ý định buông tay.
"Món của các vị...", ông chủ vẫn chưa dứt lời, đột nhiên có tiếng bánh xe ma sát trên mặt đường. Một chiếc motor đã được cải tiến lại lao nhanh về phía họ, ánh đèn pha sáng loáng.
Ly Tâm bị ánh đèn pha chiếu lóa mắt, cô nhăn mặt nhíu mày. Ông chủ quán đứng bên cạnh lập tức buông đĩa thức ăn, nhảy sang một bên tránh chiếc motor.
Chiếc motor lao đến trước mặt Ly Tâm thì dừng lại. Người đàn ông trên xe chống chân xuống đất, lấy đà quay ngang xe, vừa vặn đối diện với Ly Tâm. Đôi lông mày của Ly Tâm càng nhíu chặt hơn.
Phía xa xa có mấy chiếc ô tô chạy đến với tốc độ rất nhanh, đèn pha chiếu loang loáng. Người đàn ông lái chiếc motor lập tức rồ ga phóng đi. Mấy chiếc ô tô ở đằng sau bám đuổi theo.
Sự việc chỉ xảy ra trong chốc lát, quán ăn lại khôi phục không khí tăm tối, yên tĩnh. Nhìn vẻ mặt khó coi của Ly Tâm, Tuấn Kỷ tỏ ra quan tâm: "Cô sợ lắm phải không? Có chuyện gì sao?"...